LỊCH SỬ CLB LIVERPOOL PHẦN 5

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

LỊCH SỬ CLB LIVERPOOL PHẦN 5

Bài gửi  ***LIV_RED*** on Fri Aug 08, 2008 2:54 pm

Đó là lần đầu tiên Liverpool biết đến một trận chung kết FA, lần đầu tiên đứng trước cơ hội sở hữu chiếc Cup lâu đời nhất thế giới. Đối thủ của những chàng trai vùng Merseyside ngày hôm ấy không ai khác chính là Arsenal, và người dân Liverpool đã có dịp để chờ đợi để hy vọng…Nhưng trong một ngày u ám tại thủ đô hoa lệ London, tỷ số 2-0 đã khiến những Liverpudlian phải chấp nhận sự thật: lỡ hẹn với FA Cup.

Có lẽ đó là ngày được trông đợi nhất, là khoảnh khắc đáng trân trọng nhất trong đời mỗi người. Và lần đầu tiên ấy xứng đáng được ghi vào lịch sử để thế hệ sau nhắc tới như là một dấu mốc quan trọng.



đội hình Liverpool năm 1957


Lần đầu xuất hiện trong một trận chung kết FA đó là vinh dự và thật dễ hiểu khi số lượng vé mà BTC cung cấp đã không đủ. Hãy thử tưởng tượng bạn chỉ có trong tay 10.000 vé mà số người muốn được chứng kiến tận mắt trận cầu ấy lên tới con số hơn 100. 000. Đối với những cổ động viên có được chiếc vé vào cửa đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Billy Liddell đã kể lại rằng những ngày trước khi trận đấu lớn diễn ra ông cùng các đồng nghiệp của mình liên tiếp nhận được những lời nhờ vả từ những người thân, những người bạn hay đơn giản chỉ là một fan nào đó. Những yêu cầu không thể được đáp ứng đầy đủ và như bạn đã biết đấy, những ai có được tấm vé đó là một niềm hạnh phúc. Họ háo hức tiến về phía nam, tiến về thủ đô với tất cả niềm tin đặt trọn vào các cầu thủ. Liverpool hoàn toàn có thể đánh bại những khẩu thần công bởi ngay trong mùa giải đó The Gunner đã 2 lần đại bại dưới tay chúng ta, cả trên sân nhà cũng như sân khách. Và FA Cup, danh hiệu cao quý chẳng còn quá xa bởi chỉ cần thêm một lần hạ gục Arsenal sẽ đồng nghĩa với việc Liverpool là quán quân mới của giải đấu lâu đời này.
Sẽ không quá ngạc nhiên khi chính các cầu thủ cũng háo hức chờ đợi giây phút tiếng còi bắt đầu trận đấu vang lên, Albert Stubbins (cầu thủ của Liverpool trong khoảng thời gian từ năm 1946 tới năm 1953) đã kể rằng với ông sân Wembley là nơi có đường picth tuyệt vời nhất. Trước khi trận đấu diễn ra một ngày đội bóng đã có cơ hội được đá tập trên sân và cả cơ hội được đi khắp Wembley để khám phá. Có lẽ giây phút ấy là kỷ niệm tuyệt vời đối với Stubbins và của cả những người đồng đội của ông.

Wembley, đó cũng là nơi để một huyền thoại mãi phải nối tiếc vì đã không thể góp mặt, Bob Paisley. Ghi bàn quyết định trong trận bán kết để rồi bỏ lại người láng giềng Everton thẳng tiến tới chung kết. Nhưng cũng chính tại trận bán kết ấy một chấn thương nơi mu bàn chân đã buộc vị anh hùng phải lỡ hẹn với trận đấu lớn ở Wembley. Và cầu thủ được chọn thay cho vị trí của ông khi đó là Bill Jones…Quyết định này không hẳn xuất phát từ Hlv George Kay mà được quyết định bởi ban huấn luyện. Đã có một cuộc bỏ phiếu cho sự kiện này và 5/9 phiếu thuận là con số đủ để đưa ra quyết định thay thế ấy. Paisley đã bị hụt hẫng bời việc này và tên ông cho tới phút chót cũng không kịp xuất hiện trong danh sách đội hình ngày hôm ấy.

Đội trưởng Phil Taylor ( thi đấu cho Liverpool từ 1936 đến 1954) kiêu hãnh dẫn đầu đoàn quân tiến ra sân và đối mặt với người bạn Joe Mercer, thủ quân của Arsenal. Ra quân không phải với màu áo truyền thống mà thay vào đó là những chiếc áo trắng quần đen trong khi Arsenal xuất hiện trong màu áo truyền thống của mình. Trận đấu diễn ra với nhịp độ cao, Liverpool tỏ ra không kém thế. Tuy nhiên bàn thắng của đối phương được ghi do công của Reg Lewis sau 17 phút thi đấu chính thức. Tới đây lối chơi không còn sắc bén Liverpool dần rơi vào tầm kiểm soát khống chế của đối phương.
Sở dĩ điều ấy xảy ra vì vị hlv khi đó của Arsenal đã nhận thấy vai trò quan trọng của Billy Liddell đối với đội bóng. Tiền đạo của Liverpool đều có thể ghi bàn nhưng nhân tố để làm nên chiến thắng lại chính là Billy. Ông chơi như một cầu thủ cánh trái nhưng lại có những pha bứt phá ngoạn mục và ghi những bàn tuyệt đẹp. Forbes hiểu điều này và đã có những phương án ngăn chặn hữu hiệu, còn Billy thì không thể tìm đến với khung thành đối phương. Một yếu tố khác dẫn tới việc ta hoàn toàn bế tắc đó là bởi hàng hậu vệ của The Gunner đã chơi quá hay trong trận đấu này, mọi ngả đường đều bị chặn, Liverpool chơi “bốc lửa” hơn nhưng cơ hội để biến những nỗ lực của các cầu thủ thành bàn thắng lại quá nhỏ.

Tỷ số trận đấu cũng như cục diện đã được định đoạt vào phút thứ 62, trước đó Liverpool đã bỏ lỡ cơ hội san bằng cách biệt. Đó là một cú sút xa tới 20 yard của Freddie Cox vượt qua Cyril Sidlow sau khi băng lên từ cánh phải và vượt qua một cầu thủ của ta, Lewis, một bàn thắng tuyệt vời mang lại chiến thắng cho Arsenal.

Tuy thất bại nhưng trận đấu này đã mang lại cho các cầu thủ những kinh nghiệm thi đấu quý giá và tất nhiên cả những bài học đã được rút ra. Với Billy thì việc góp mặt trong một trận đấu lớn như thế đã là một niềm vinh dự và còn tự hào hơn nữa khi mà bạn đã chơi hết mình trước sự ủng hộ, cổ động của hàng ngàn khán giả trên sân và thật nhiều fan khác ở ngoài cổng sân vận động, những người không có cơ hội được chứng kiến tận mắt trận đấu.

Thất bại, nhưng điều ấy không có nghĩa bữa tiệc chào đón The Reds trở về kém phần hấp dẫn. Một hàng dài gồm hơn 100 000 người trên các con đường dẫn tới trung tâm thành phố để đón chào những vị anh hùng. Không đoạt được Cup điều ấy không có nghĩa bạn là người thất bại. Ngày hôm nay bạn vấp ngã nhưng nếu bạn không mất đi lòng tin thì ngày mai bạn sẽ là người chiến thắng. Và nếu Liverpool của chúng ta đoạt Cup vô địch ngày hôm ấy thì bữa tiệc chào đón cũng chẳng thể tuyệt vời đến vậy…!

Câu chuyện về đội bóng Liverpool, câu chuyện về những Liverpudlian có lẽ sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Theo nền nhạc You’ll never walk alone bạn sẽ mãi bị cuốn vào thế giới kỳ diệu, một thế giới không phải chỉ có chiến thắng mới đem lại niềm vui mà đôi khi những lần vấp ngã lại thêm gắn kết nhau hơn. Hãy tiến về phía trước cho dù trước mắt là những khó khăn, hãy biết vượt lên nỗi đau để dựng xây một nền hạnh phúc, hãy biết chấp nhận để ta thêm trưởng thành...Bạn và tôi tuy màu da vóc dáng, tiếng nói hay dân tộc chẳng hề giống nhau nhưng chúng ta luôn có chung một niềm tin, một tình yêu mang tên Liverpool, chính điều ấy đã xóa đi mọi cách biệt giữa chúng ta,… thật đơn giản vì chúng ta là Liverpudlian!
avatar
***LIV_RED***
GàCon
GàCon

Tổng số bài gửi : 30
Join date : 06/08/2008
Age : 23
Đến từ : Đương nhiên là VN rùi

Xem lý lịch thành viên http://www.360.yahoo.com/frozen_liverpool93

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết